赠别史蕉饮吉士次其僧字诗二十九韵

清代 陈恭尹
枯坐欲似参学僧,日钻故纸如窗蝇。白头兀兀尚若此,面目自照殊可憎。 曾上罗浮宿绝顶,中宵见日得未曾。二曜何常一安处,以此自慰还自绳。 因之仰首叩阊阖,■词既竭天不应。星宿坠地化苍狗,下界逐肉飞鹯鹰。 海上三山淼难即,胸中五岳高崚嶒。鲍公遗履直欲借,列子风御如可乘。 方思翱翔周八极,物色英俊开群瞢。爱君才名早艳发,文坛拔帜时先登。 虚中若谷每能下,大器善受惟不矜。南来往往有佳句,见者动色相嗟称。 谁言为道贵日损,山海未厌涓埃增。过河之鱼戒鲂鱮,希有之鸟遇大鹏。 淹留残腊倏已尽,地气正月乃上腾。枯条冻卉各生意,争奇竞巧无不能。 当歌岂复问昼夜,纵饮不必论斗升。那能老大更束缚,蛟龙反受鱼人罾。 杯阑烛跋语未息,斋厨茶灶烟不兴。城角乌乌觉残梦,日光杲杲生觚棱。 一时车马各星散,室中尚有孤吟灯。从来沈忧发易白,我已白尽仍不惩。 鞭心入里欲近道,蕉皮剥尽空层层。春江少雨石尽见,百尺潭水犹清澄。 归舟唱和昆若弟,南北都会邗与升。鱼鸟亲人自飞跃,垂杨匝水丝鬅鬙。 长途兴会或有得,一篇示我南中朋。等身之集未敢请,衡阳纸贵难为誊。
zuò cān xué sēng   zuàn zhǐ chuāng yíng bái tóu shàng ruò   miàn zhào shū zēng
céng shàng luó 宿 jué dǐng   zhōng xiāo jiàn wèi céng èr yào cháng ān chǔ   wèi hái shéng
yīn zhī yǎng shǒu kòu chāng     jié tiān yīng xīng xiù 宿 zhuì huà cāng gǒu   xià jiè zhú ròu fēi zhān yīng
hǎi shàng sān shān miǎo nán   xiōng zhōng yuè gāo líng céng bào gōng zhí jiè   liè fēng chéng
fāng áo xiáng zhōu   yīng jùn kāi qún méng ài jūn cái míng zǎo yàn   wén tán zhì shí xiān dēng
zhōng ruò měi néng xià   shàn shòu wéi jīn nán lái wǎng wǎng yǒu jiā   jiàn zhě dòng xiàng jiē chēng
shuí yán wéi dào guì sǔn   shān hǎi wèi yàn juān āi zēng guò zhī jiè fáng   yǒu zhī niǎo péng
yān liú cán shū jǐn   zhēng yuè nǎi shàng téng tiáo dòng huì shēng   zhēng jìng qiǎo néng
dāng wèn zhòu   zòng yǐn lùn dòu shēng néng lǎo gèng shù   jiāo lóng fǎn shòu rén zēng
bēi lán zhú wèi   zhāi chú chá zào yān xīng chéng jiǎo jué cán mèng   guāng gǎo gǎo shēng léng
shí chē xīng sàn   shì zhōng shàng yǒu yín dēng cóng lái shěn yōu bái   bái jǐn réng chéng
biān xīn jìn dào   jiāo bāo jǐn kōng céng céng chūn jiāng shǎo shí jǐn jiàn   bǎi chǐ tán shuǐ yóu qīng chéng
guī zhōu chàng kūn ruò   nán běi dōu huì hán shēng niǎo qīn rén fēi yuè   chuí yáng shuǐ péng sēng
cháng xìng huì huò yǒu de   piān shì nán zhōng péng děng shēn zhī wèi gǎn qǐng   héng yáng zhǐ guì nán wéi téng