赠别舍人弟台卿之江南

唐代 李白
去国客行远,还山秋梦长。梧桐落金井,一叶飞银床。 觉罢揽明镜,鬓毛飒已霜。良图委蔓草,古貌成枯桑。 欲道心下事,时人疑夜光。因为洞庭叶,飘落之潇湘。 令弟经济士,谪居我何伤。潜虬隐尺水,著论谈兴亡。 客遇王子乔,口传不死方。入洞过天地,登真朝玉皇。 吾将抚尔背,挥手遂翱翔……
guó xíng yuǎn   hái shān qiū mèng zhǎng tóng luò jīn jǐng   fēi yín chuáng
jué lǎn míng jìng   bìn máo shuāng liáng wěi màn cǎo   mào chéng sāng
dào xīn xià shì   shí rén guāng yīn wèi dòng tíng   piāo luò zhī xiāo xiāng
lìng jīng shì   zhé shāng qián qiú yǐn chǐ shuǐ   zhù lùn tán xìng wáng
wáng qiáo   kǒu chuán fāng dòng guò tiān   dēng zhēn cháo huáng
jiāng ěr bèi   huī shǒu suì áo xiáng