赠别黄忍庵太史四首 其一
百年无作者,之子擅奇才。岂谓黔中使,翻从岭上回。
衡文时望重,握手老怀开。更喜居停近,深宵亦往来。
bǎi
百
nián
年
wú
无
zuò
作
zhě
者
,
zhī
之
zǐ
子
shàn
擅
qí
奇
cái
才
qǐ
。
wèi
岂
qián
谓
zhōng
黔
shǐ
中
fān
使
,
cóng
翻
lǐng
从
shàng
岭
huí
上
回
。
héng
衡
wén
文
shí
时
wàng
望
zhòng
重
,
wò
握
shǒu
手
lǎo
老
huái
怀
kāi
开
gèng
。
xǐ
更
jū
喜
tíng
居
jìn
停
shēn
近
,
xiāo
深
yì
宵
wǎng
亦
lái
往
来
。