赠别董苍水

清代 陈恭尹
凤凰之美不在毛,山间有鸟名寒号。区区文采欲自见,使我太息伤吾曹。 丈夫身当能骑臂能射,姓名直冠麒麟画。不然探取金匮石室书,褒贬千秋壮心魄。 谁能奡奡兀兀作孺生,朝朝暮暮咿唔声。我之蹭蹬不足道,看君健笔何纵横。 盛时一第易反掌,况君昆弟人皆仰。何当鼓棹恣闲游,七泽三湘迷所往。 峰头榻得岣嵝碑,苍梧云影飞参差。与予相见五羊郭,袖中千首南行诗。 争奇竞秀安可极,沧江白石生涟漪。曳履侯门心不屑,怀刺江城字将灭。 强开笑口学周旋,舌本犹生面颜热。寓楼正月多寒风,狂潮打岸声汹汹。 痴吟对客自摇首,得句出户犹书空。咄嗟乎,眼前富贵既无取,身后空名亦徒苦。 天涯此别一潸然,异日期君定何许。骊龙颔下径寸珠,因风莫惜沉香浦。
fèng huáng zhī měi zài máo   shān jiān yǒu niǎo míng hán hào wén cǎi xiàn   shǐ 使 tài shāng cáo
zhàng shēn dāng néng néng shè   xìng míng zhí guān lín huà rán tàn jīn guì shí shì shū   bāo biǎn qiān qiū zhuàng xīn
shuí néng ào ào zuò shēng   zhāo zhāo shēng zhī cèng dèng dào   kàn jūn jiàn zòng héng
shèng shí fǎn zhǎng   kuàng jūn kūn rén jiē yǎng dāng zhào xián yóu   sān xiāng suǒ wǎng
fēng tóu gǒu lǒu bēi   cāng yún yǐng fēi cēn xiāng jiàn yáng guō   xiù zhōng qiān shǒu nán xíng shī
zhēng jìng xiù ān   cāng jiāng bái shí shēng lián hóu mén xīn xiè   huái 怀 jiāng chéng jiāng miè
qiáng kāi xiào kǒu xué zhōu xuán   shé běn yóu shēng miàn yán lóu zhēng yuè duō hán fēng   kuáng cháo àn shēng xiōng xiōng
chī yín duì yáo shǒu   de chū yóu shū kōng duō jiē   yǎn qián guì   shēn hòu kōng míng
tiān bié shān rán   jūn dìng lóng hàn xià jìng cùn zhū   yīn fēng chén xiāng