赠别不愚首座

宋代 释德洪
道人貂蝉后,骨面远瞻视。少年憎俗子,竟以须发毁。 形骸已变尽,终不没豪气。君看谈笑时,时复出奇伟。 湘西松下见,班草问行李。问侬归何许,披须开笑齿。 名山皆吾家,况复生如寄。意行吾车驰,身止吾驾税。 吾生天地间,大仓一稊米。只今相会面,宁知非寄耳。 思归固偶然,吾诗聊一戏。
dào rén diāo chán hòu   miàn yuǎn zhān shì shào nián zēng jìng   huǐ    
xíng hái biàn jǐn   zhōng méi háo jūn kàn tán xiào shí shí   chū wěi    
xiāng 西 sōng xià jiàn   bān cǎo wèn xíng wèn nóng guī   kāi xiào chǐ   齿  
míng shān jiē jiā   kuàng shēng xíng chē chí shēn   zhǐ jià shuì    
shēng tiān jiān   tài cāng zhī jīn xiāng huì miàn níng   zhī fēi ěr    
guī ǒu rán   shī liáo