赠别

宋代 华岳
挨定青骢不肯骑,征衫褪领又重提。 柳风吹不断行色,更倩柔条绊马蹄。
āi dìng qīng cōng kěn   zhēng shān tuì lǐng yòu chóng  
liǔ fēng chuī duàn háng   gèng qiàn róu tiáo bàn