赠抱麻刘舍人

唐代 贯休
郡政今良吏,门风古缙绅。万年唐社稷,一个哭麻人。 愤烈身先死,敷扬气益贞。天乎资大宝,泰矣见忠臣。 得罪钟多故,投荒岂是迍。玉寒方重涩,松古更青皴。 鹏cR宁唯白,龙多岂止荀。道孤梳有雪,恩重泪盈巾。 喻蜀须凭草,成周必仗仁。三峰宵旰切,万里渥恩新。 赋鵩言无累,依刘德有邻。风期仁祖帽,鼠讶史云尘。 禅叟知何幸,玄谈有宿因。双溪逢陆海,荆渚遇平津。 落日愁闻笛,何人为吐茵。生徒希匠化,寰海仰经纶。 疾愈蝉声老,年丰雨滴频。刘虬师弟子,时喜一相亲。
jùn zhèng jīn liáng   mén fēng jìn shēn wàn nián táng shè   rén
fèn liè shēn xiān   yáng zhēn tiān bǎo   tài jiàn zhōng chén
zuì zhōng duō   tóu huāng shì zhūn hán fāng zhòng   sōng gèng qīng cūn
péng   c   R cR níng wéi   bái lóng duō zhǐ xún dào shū   yǒu xuě ēn zhòng lèi
shǔ píng cǎo   chéng zhōu zhàng rén sān fēng xiāo gàn qiè   wàn ēn xīn
yán lěi   liú yǒu lín fēng rén mào   shǔ shǐ yún chén
chán sǒu zhī xìng   xuán tán yǒu 宿 yīn shuāng féng hǎi   jīng zhǔ píng jīn
luò chóu wén   rén wéi yīn shēng jiàng huà   huán hǎi yǎng jīng lún
chán shēng lǎo   nián fēng pín liú qiú shī   shí xiāng qīn