贼深矣俞生颇有桑梓之恋胡能北哉恐一旦之不戒赋此寄怀凡十二韵

明代 王世贞
之子乏时韵,颓然初一丘。为玄转寂寞,守黑故夷犹。 五岳无禽向,三径有羊求。以兹衡门色,坐摄太华秋。 衣食疑神隐,诗书与卧游。何悟欃枪下,顿使客星愁。 鳌簪摧碣石,凿齿啖神州。血改勾吴道,烽炎沧海流。 匏瓜系不食,萍梗飘自由。恐晚丹青意,谁堪玉石谋。 天目亮怀阻,地肺未云脩。宁因贵六尺,讵忍弃千秋。
zhī shí yùn   tuí rán chū qiū wèi xuán zhuǎn shǒu   hēi yóu    
yuè qín xiàng   sān jìng yǒu yáng qiú héng mén zuò   shè tài huá qiū    
shí shén yǐn   shī shū yóu chán qiāng xià dùn   shǐ 使 xīng chóu    
áo zān cuī jié shí   záo chǐ 齿 dàn shén zhōu xuè gǎi gōu dào fēng   yán cāng hǎi liú    
páo guā shí   píng gěng piāo yóu kǒng wǎn dān qīng shuí   kān shí móu    
tiān liàng huái 怀   fèi wèi yún xiū níng yīn guì liù chǐ   rěn qiān qiū