杂咏四首 其一
众树日改色,凉风下萧森。乔柯无定枝,存叶非旧阴。
白露变凝霜,百芳从此侵。代谢不暂稽,盛衰理相寻。
悬虫自包藏,弃巢绝来禽。徘徊苍苔地,万籁成哀音。
zhòng
众
shù
树
rì
日
gǎi
改
sè
色
,
liáng
凉
fēng
风
xià
下
xiāo
萧
sēn
森
qiáo
。
kē
乔
wú
柯
dìng
无
zhī
定
cún
枝
,
yè
存
fēi
叶
jiù
非
yīn
旧
阴
。
bái
白
lù
露
biàn
变
níng
凝
shuāng
霜
,
bǎi
百
fāng
芳
cóng
从
cǐ
此
qīn
侵
dài
。
xiè
代
bù
谢
zàn
不
jī
暂
shèng
稽
,
shuāi
盛
lǐ
衰
xiāng
理
xún
相
寻
。
xuán
悬
chóng
虫
zì
自
bāo
包
cáng
藏
,
qì
弃
cháo
巢
jué
绝
lái
来
qín
禽
pái
。
huái
徘
cāng
徊
tái
苍
dì
苔
wàn
地
,
lài
万
chéng
籁
āi
成
yīn
哀
音
。