杂咏 其二
懿惟醴陵侯,曾为中郎赏。鼓琴得其人,岂肯同凡响。
亦有黄门公,著书继洨长。文采更风流,逋翁餐其沆。
昆山启绝学,山斗尤群仰。嗟予生苦晚,好古将安放。
渺渺缅芳徽,抚躬徒怏怅。
yì
懿
wéi
惟
lǐ
醴
líng
陵
hóu
侯
,
céng
曾
wèi
为
zhōng
中
láng
郎
shǎng
赏
。
。
gǔ
鼓
qín
琴
dé
得
qí
其
rén
人
,
qǐ
岂
kěn
肯
tóng
同
fán
凡
xiǎng
响
。
。
yì
亦
yǒu
有
huáng
黄
mén
门
gōng
公
,
zhù
著
shū
书
jì
继
xiáo
洨
zhǎng
长
。
。
wén
文
cǎi
采
gèng
更
fēng
风
liú
流
,
bū
逋
wēng
翁
cān
餐
qí
其
hàng
沆
。
。
kūn
昆
shān
山
qǐ
启
jué
绝
xué
学
,
shān
山
dòu
斗
yóu
尤
qún
群
yǎng
仰
。
。
jiē
嗟
yǔ
予
shēng
生
kǔ
苦
wǎn
晚
,
hào
好
gǔ
古
jiāng
将
ān
安
fàng
放
。
。
miǎo
渺
miǎo
渺
miǎn
缅
fāng
芳
huī
徽
,
fǔ
抚
gōng
躬
tú
徒
yàng
怏
chàng
怅
。
。