杂咏八首

宋代 王安石
关雎后之淑,棫朴王之明。 兔罝尚好德,况乃公与卿。 所以彼行苇,敦然遂其生。 谁能弦且歌,为我发古声。
guān hòu zhī shū   wáng zhī míng
shàng hǎo   kuàng nǎi gōng qīng
suǒ xíng wěi   tuán rán suì shēng
shuí néng xián qiě   wèi shēng