杂咏

宋代 刘敞
今年四十一,发白牙齿脱。未能游逍遥,意每不自豁。 偶寻乐天诗,往在江州日。年几与我同,哀疾与我埒。 伊人了无生,外物均寂灭。而且于形骸,变化难自适。 况我狭中者,万缘日相伐。力小觉任重,忧多使内热。 安能保平和,但有就衰竭。贤哉香山翁,精诚妙前哲。 悬车未六十,鼓缶终大耋。以兹揆损益,亦似有与夺。 至理何心得,吾其守兹说。
jīn nián shí   bái chǐ 齿 tuō wèi néng yóu xiāo yáo   měi huō
ǒu xún tiān shī   wǎng zài jiāng zhōu nián tóng   āi liè
rén liǎo shēng   wài jūn miè ér qiě xíng hái   biàn huà nán shì
kuàng xiá zhōng zhě   wàn yuán xiāng xiǎo jué rèn zhòng   yōu duō shǐ 使 nèi
ān néng bǎo píng   dàn yǒu jiù shuāi jié xián zāi xiāng shān wēng   jīng chéng miào qián zhé
xuán chē wèi liù shí   fǒu zhōng dié kuí sǔn   shì yǒu duó
zhì xīn   shǒu shuō