杂言示子聿

宋代 陆游
福莫大於不材之木,祸莫惨於自跃之金。 鹤生於野兮何有於轩?桐爨则已兮岂慕为琴?古今共戒玉自献,卷舒要似云无心。 庐室但取蔽风雨,衣食过足岂所钦。 我今余年忽八十,归耕幸得安山林。 逢人虽叹种种发,入塾尚忆青青衿。 吾儿殆可守孤学,相与竭力穷幽深。
cái zhī   huò cǎn yuè zhī jīn
shēng yǒu xuān   tóng cuàn wèi qín   jīn gòng jiè xiàn   juǎn shū yào shì yún xīn
shì dàn fēng   shí guò suǒ qīn
jīn nián shí   guī gēng xìng de ān shān lín
féng rén suī tàn zhǒng zhǒng   shú shàng qīng qīng jīn
ér dài shǒu xué   xiāng jié qióng yōu shēn