杂言十章 其六

明代 王世贞
谩道随缘好,缘多不自禁。偶然情用事,陡觉病拈心。 坐石苍藤蔓,开门黄叶侵。谁言朝市隐,终让入山深。
màn dào suí yuán hǎo   yuán duō jīn ǒu rán qíng yòng shì dǒu   jué bìng niān xīn    
zuò shí cāng téng wàn   kāi mén huáng qīn shuí yán cháo shì yǐn zhōng   ràng shān shēn