杂言十章 其九

明代 王世贞
七情聊试勘,唯爱觉难论。已自傍伦物,兼之有我根。 抟沙一以结,归路遂长昏。是故双林叟,功成始报恩。
qíng liáo shì kān   wéi ài jué nán lùn bàng lún jiān   zhī yǒu gēn    
tuán shā jié   guī suì zhǎng hūn shì shuāng lín sǒu gōng   chéng shǐ bào ēn