杂言

宋代 寇准
我徒旷达由胸臆,耻学鲰生事文墨。 蛟龙长欲趁风雷,骐骥焉能制衔勒。 锵金佩玉良有时,丐色谀言尽虚饰。 功名富贵非偶然,杨子草玄徒默默。 楚兰罢秀足蓬蒿,青松委幹多荆棘。 争如一醉度流年,免使悲欢荡情域。
kuàng yóu xiōng   chǐ xué zōu shēng shì wén  
jiāo lóng zhǎng chèn fēng léi   yān néng zhì xián  
qiāng jīn pèi liáng yǒu shí   gài yán jǐn shì  
gōng míng guì fēi ǒu rán   yáng cǎo xuán  
chǔ lán xiù péng hāo   qīng sōng wěi gàn duō jīng  
zhēng zuì liú nián   miǎn shǐ 使 bēi huān dàng qíng