杂兴五首

唐代 权德舆
丛鬓愁眉时势新,初笄绝代北方人。 一颦一笑千金重,肯似成都夜失身。 乍听丝声似竹声,又疑丹穴九雏惊。 金波露洗净于昼,寂寞不堪深夜情。 琥珀尊开月映帘,调弦理曲指纤纤。 含羞敛态劝君住,更奏新声刮骨盐。 乳燕双飞莺乱啼,百花如绣照深闺。 新妆对镜知无比,微笑时时出瓠犀。 巫山云雨洛川神,珠襻香腰稳称身。 惆怅妆成君不见,含情起立问傍人。
cóng bìn chóu méi shí shì xīn   chū jué dài běi fāng rén
pín xiào qiān jīn zhòng   kěn shì chéng shī shēn
zhà tīng shēng shì zhú shēng   yòu dān xué jiǔ chú jīng
jīn jìng zhòu   kān shēn qíng
zūn kāi yuè yìng lián   tiáo xián zhǐ xiān xiān
hán xiū liǎn tài quàn jūn zhù   gèng zòu xīn shēng guā yán
yàn shuāng fēi yīng luàn   bǎi huā xiù zhào shēn guī
xīn zhuāng duì jìng zhī   wēi xiào shí shí chū
shān yún luò chuān shén   zhū pàn xiāng yāo wěn chèn shēn
chóu chàng zhuāng chéng jūn jiàn   hán qíng wèn bàng rén