杂兴十首以贫坚志士节病长高人情为韵

宋代 陆游
圣人固多能,艺乃以不试。 嗟予少贫贱,日月成坐弃。 矧今耄已及,甘食而美睡。 道衰朋友散,斯文凛将墬。 闭户辄竟日,孰与讲仁智?厌厌生意尽,何暇议李志!
shèng rén duō néng   nǎi shì
jiē shǎo pín jiàn   yuè chéng zuò
shěn jīn mào   gān shí ér měi shuì
dào shuāi péng you sàn   wén lǐn jiāng
zhé jìng   shú jiǎng rén zhì   yān yān shēng jǐn   xiá zhì