杂兴十首以贫坚志士节病长高人情为韵

宋代 陆游
君子尚大节,又甚恶不情,鲁连故可人,用意终近名。 千载高夷齐,采薇忘其生,周公述易象,所以贵幽贞。 去圣虽已远,江左见渊明;我读饮酒诗,朱弦有遗声。 杂兴又此身漂荡等流槎,陋巷无心长草莱,柴门偶自不曾开。 余龄渐迫诸孙长,徂岁将穷积雪来。 旦欲燎衣无宿烬,暮思赬颊但空罍。 孰知自有忘忧处,遶坐新书正作堆。
jūn zi shàng jié   yòu shén è qíng   lián rén   yòng zhōng jìn míng
qiān zǎi gāo   cǎi wēi wàng shēng   zhōu gōng shù xiàng   suǒ guì yōu zhēn
shèng suī yuǎn   jiāng zuǒ jiàn yuān míng   yǐn jiǔ shī   zhū xián yǒu shēng
xīng yòu shēn piāo dàng děng liú chá   lòu xiàng xīn zhǎng cǎo lái   chái mén ǒu céng kāi
líng jiàn zhū sūn zhǎng   suì jiāng qióng xuě lái
dàn liáo 宿 jìn   chēng jiá dàn kōng léi
shú zhī yǒu wàng yōu chù   rào zuò xīn shū zhèng zuò duī