杂兴十首以贫坚志士节病长高人情为韵

宋代 陆游
昔我游庐山,夜遇东林雪,灰深火正熟,膏减灯半灭,童惊林虎过,僧惜涧松折。 至今每追想,可解肺肝热。 那知蓬山梦,忽继此清绝;殊胜苏子卿,餐毡持汉节。
yóu shān   dōng lín xuě   huī shēn huǒ zhèng shú   gāo jiǎn dēng bàn miè   tóng jīng lín guò   sēng jiàn sōng zhé
zhì jīn měi zhuī xiǎng   jiě fèi gān
zhī péng shān mèng   qīng jué   shū shèng qīng   cān zhān chí hàn jié