杂兴三首

唐代 白居易
楚王多内宠,倾国选嫔妃。又爱从禽乐,驰骋每相随。 锦鞲臂花隼,罗袂控金羁。遂习宫中女,皆如马上儿。 色禽合为荒,刑政两已衰。云梦春仍猎,章华夜不归。 东风二月天,春雁正离离。美人挟银镝,一发叠双飞。 飞鸿惊断行,敛翅避蛾眉。君王顾之笑,弓箭生光辉。 回眸语君曰,昔闻庄王时。有一愚夫人,其名曰樊姬。 不有此游乐,三载断鲜肥。 越国政初荒,越天旱不已。风日燥水田,水涸尘飞起。 国中新下令,官渠禁流水。流水不入田,壅入王宫里。 馀波养鱼鸟,倒影浮楼雉。澹滟九折池,萦回十馀里。 四月芰荷发,越王日游嬉。左右好风来,香动芙蓉蕊。 但爱芙蓉香,又种芙蓉子。不念阊门外,千里稻苗死。 吴王心日侈,服玩尽奇瑰。身卧翠羽帐,手持红玉杯。 冠垂明月珠,带束通天犀。行动自矜顾,数步一裴回。 小人知所好,怀宝四方来。奸邪得藉手,从此倖门开。 古称国之宝,谷米与贤才。今看君王眼,视之如尘灰。 伍员谏已死,浮尸去不回。姑苏台下草,麋鹿暗生麑。
chǔ wáng duō nèi chǒng   qīng guó xuǎn pín fēi yòu ài cóng qín   chí chěng měi xiāng suí
jǐn gōu huā sǔn   luó mèi kòng jīn suì gōng zhōng   jiē shàng ér
qín wéi huāng   xíng zhèng liǎng shuāi yún mèng chūn réng liè   zhāng huá guī
dōng fēng èr yuè tiān   chūn yàn zhèng měi rén xié yín   dié shuāng fēi
fēi hóng 鸿 jīng duàn háng   liǎn chì é méi jūn wáng zhī xiào   gōng jiàn shēng guāng huī
huí móu jūn yuē   wén zhuāng wáng shí yǒu rén   míng yuē fán
yǒu yóu   sān zài duàn xiān féi
yuè guó zhèng chū huāng   yuè tiān hàn fēng zào shuǐ tián   shuǐ chén fēi
guó zhōng xīn xià lìng   guān jìn liú shuǐ liú shuǐ tián   yōng wáng gōng
yǎng niǎo   dào yǐng lóu zhì dàn yàn jiǔ zhé chí   yíng huí shí
yuè   yuè wáng yóu zuǒ yòu hǎo fēng lái   xiāng dòng róng ruǐ
dàn ài róng xiāng   yòu zhǒng róng zi niàn chāng mén wài   qiān dào miáo
wáng xīn chǐ   wán jǐn guī shēn cuì zhàng   shǒu chí hóng bēi
guān chuí míng yuè zhū   dài shù tōng tiān xíng dòng jīn   shù péi huí
xiǎo rén zhī suǒ hǎo   huái 怀 bǎo fāng lái jiān xié shǒu   cóng xìng mén kāi
chēng guó zhī bǎo   xián cái jīn kàn jūn wáng yǎn   shì zhī chén huī
yuán jiàn   shī huí tái xià cǎo   鹿 àn shēng