杂题七首 其四

明代 张宁
绿波芳草雨初晴,十里风光一棹轻。就使真从天上坐,也应不似画中清。
绿 fāng cǎo chū qíng   shí fēng guāng zhào qīng jiù shǐ zhēn 使 cóng tiān shàng zuò   yīng shì huà zhōng qīng