杂题

宋代 陆游
野花红碧自争春,村酒酸甜也醉人。 解放船头便千里,不愁无处著闲身。
huā hóng zhēng chūn   cūn jiǔ suān tián zuì rén  
jiě fàng chuán tóu biàn 便 qiān   chóu chǔ zhù xián shēn