杂诗五首 其一

清代 姚鼐
谁植高原树,花叶相离披。幽阴上蔽日,野鸟中巢之。 朝飞呼其友,莫㝛呼其儿。岂不乐平生,久托终不移。 微霜变青绿,凉风又先吹。馀叶犹满林,飒飒声何悲。 四海谅云广,欲逝愿裴褢。独食虽得饱,不如群食饥。 一夕不相亲,百年安得知。但冀藏弱羽,奚必栖高枝。
shuí zhí gāo yuán shù   huā xiāng yōu yīn shàng   niǎo zhōng cháo zhī    
cháo fēi yǒu   ér píng shēng jiǔ   tuō zhōng    
wēi shuāng biàn qīng 绿   liáng fēng yòu xiān chuī yóu mǎn lín   shēng bēi    
hǎi liàng yún guǎng 广   shì yuàn péi huái shí suī bǎo   qún shí    
xiāng qīn   bǎi nián ān zhī dàn cáng ruò   gāo zhī