杂诗五首

唐代 权德舆
婉彼嬴氏女,吹箫偶萧史。彩鸾驾非烟,绰约两仙子。 神期谅交感,相顾乃如此。岂比成都人,琴心中夜起。 阳台巫山上,风雨忽清旷。朝云与游龙,变化千万状。 魂交复目断,缥缈难比况。兰泽不可亲,凝情坐惆怅。 淇水春正绿,上宫兰叶齐。光风两摇荡,鸣珮出中闺。 一顾授横波,千金呈瓠犀。徒然路傍子,怳怳复凄凄。 碧树泛鲜飙,玉琴含妙曲。佳人掩鸾镜,婉婉凝相瞩。 文袿映束素,香黛宜fT绿。寂寞远怀春,何时来比目。 含颦倚瑶瑟,丹慊结繁虑。失身不自还,万恨随玉箸。 蘼芜山下路,团扇秋风去。君看心断时,犹在目成处。
wǎn yíng shì   chuī xiāo ǒu xiāo shǐ cǎi luán jià fēi yān   chuò yuē liǎng xiān
shén liàng jiāo gǎn   xiāng nǎi chéng rén   qín xīn zhōng
yáng tái shān shàng   fēng qīng kuàng zhāo yún yóu lóng   biàn huà qiān wàn zhuàng
hún jiāo duàn   piāo miǎo nán kuàng lán qīn   níng qíng zuò chóu chàng
shuǐ chūn zhèng 绿   shàng gōng lán xié guāng fēng liǎng yáo dàng   míng pèi chū zhōng guī
shòu héng   qiān jīn chéng rán bàng zi   huǎng huǎng
shù fàn xiān biāo   qín hán miào jiā rén yǎn luán jìng   wǎn wǎn níng xiāng zhǔ
wén guī yìng shù   xiāng dài   f   T fT 绿 yuǎn 怀 huái   chūn shí lái
hán pín yáo   dān qiè jié fán shī shēn hái   wàn hèn suí zhù
shān xià   tuán shàn qiū fēng jūn kàn xīn duàn shí   yóu zài chéng chù