杂诗五首

唐代 张九龄
孤桐亦胡为,百尺傍无枝。疏阴不自覆,修干欲何施。 高冈地复迥,弱植风屡吹。凡鸟已相噪,凤凰安得知。 萝茑必有托,风霜不能落。酷在兰将蕙,甘从葵与藿。 运命虽为宰,寒暑自回薄。悠悠天地间,委顺无不乐。 良辰不可遇,心赏更蹉跎。终日块然坐,有时劳者歌。 庭前揽芳蕙,江上托微波。路远无能达,忧情空复多。 湘水吊灵妃,斑竹为情绪。汉水访游女,解佩欲谁与。 同心不可见,异路空延伫。浦上青枫林,津傍白沙渚。 行吟至落日,坐望只愁予。神物亦岂孤,佳期竟何许。 木直几自寇,石坚亦他攻。何言为用薄,而与火膏同。 物类有固然,谁能取径通。纤纤良田草,靡靡唯从风。 日夜沐甘泽,春秋等芳丛。生性苟不夭,香臭谁为中。 道家贵至柔,儒生何固穷。终始行一意,无乃过愚公。
tóng wéi   bǎi chǐ bàng zhī shū yīn   xiū gàn shī
gāo gāng jiǒng   ruò zhí fēng chuī fán niǎo xiāng zào   fèng huáng ān zhī
luó niǎo yǒu tuō   fēng shuāng néng luò zài lán jiāng huì   gān cóng kuí huò
yùn mìng suī wèi zǎi   hán shǔ huí báo yōu yōu tiān jiān   wěi shùn
liáng chén   xīn shǎng gèng cuō tuó zhōng kuài rán zuò   yǒu shí láo zhě
tíng qián lǎn fāng huì   jiāng shàng tuō wēi yuǎn néng   yōu qíng kōng duō
xiāng shuǐ diào líng fēi   bān zhú wéi qíng hàn shuǐ fǎng 访 yóu   jiě pèi shuí
tóng xīn jiàn   kōng yán zhù shàng qīng fēng lín   jīn bàng bái shā zhǔ
xíng yín zhì luò   zuò wàng zhǐ chóu shén   jiā jìng
zhí kòu   shí jiān gōng yán wèi yòng báo   ér huǒ gāo tóng
lèi yǒu rán   shuí néng jìng tōng xiān xiān liáng tián cǎo   wéi cóng fēng
gān   chūn qiū děng fāng cóng shēng xìng gǒu yāo   xiāng chòu shuí wèi zhōng
dào jiā guì zhì róu   shēng qióng zhōng shǐ xíng   nǎi guò gōng