杂诗四首 其三
昔我游汉水,遥与神女期。琅玕非所欢,玉佩空相贻。
愿托双凤鸟,当时听者谁。不惜蘼芜死,将为蔓草欺。
沟水自东下,繁星已西驰。幽谷返椒岑,琴心终自知。
xī
昔
wǒ
我
yóu
游
hàn
汉
shuǐ
水
,
yáo
遥
yǔ
与
shén
神
nǚ
女
qī
期
láng
。
gān
琅
fēi
玕
suǒ
非
huān
所
yù
欢
,
pèi
玉
kōng
佩
xiāng
空
yí
相
贻
。
yuàn
愿
tuō
托
shuāng
双
fèng
凤
niǎo
鸟
,
dāng
当
shí
时
tīng
听
zhě
者
shuí
谁
bù
。
xī
不
mí
惜
wú
蘼
sǐ
芜
jiāng
死
,
wèi
将
màn
为
cǎo
蔓
qī
草
欺
。
gōu
沟
shuǐ
水
zì
自
dōng
东
xià
下
,
fán
繁
xīng
星
yǐ
已
xī
西
chí
驰
yōu
。
gǔ
幽
fǎn
谷
jiāo
返
cén
椒
qín
岑
,
xīn
琴
zhōng
心
zì
终
zhī
自
知
。