杂诗四首

宋代 黄庭坚
佛子身归乐国遥,至人神会碧天寥。 劫灰沈尽还生妄,但向平沙看海潮。
shēn guī guó yáo   zhì rén shén huì tiān liáo
jié huī shěn jǐn hái shēng wàng   dàn xiàng píng shā kàn hǎi cháo