杂诗四首

唐代 张说
抱薰心常焦,举旆心常摇。天长地自久,欢乐能几朝。 君看西陵树,歌舞为谁娇。 山闲苦积雨,木落悲时遽。赏心凡几人,良辰在何处。 触石满堂侈,洒我终夕虑。客鸟怀主人,衔花未能去。 剖珠贵分明,琢玉思坚贞。要君意如此,终始莫相轻。 问子青霞意,何事留朱轩。自言心远俗,未始迹辞喧。 过蒙良时幸,侧息吏途烦。簪缨非宿好,文史弃前言。 夕卧北窗下,梦归南山园。白云惭幽谷,清风愧泉源。 十年兹赏废,佳期今复存。挂冠谢朝侣,星驾别君门。 默念群疑起,玄通百虑清。初心灭阳艳,复见湛虚明。 悟灭心非尽,求虚见后生。应将无住法,修到不成名。
bào xūn xīn cháng jiāo   pèi xīn cháng yáo tiān cháng jiǔ   huān néng cháo
jūn kàn 西 líng shù   wèi shuí jiāo
shān xián   luò bēi shí shǎng xīn fán rén   liáng chén zài chǔ
chù shí mǎn táng chǐ   zhōng niǎo huái 怀 zhǔ rén   xián huā wèi néng
pōu zhū guì fēn míng   zhuó jiān zhēn yào jūn   zhōng shǐ xiāng qīng
wèn zi qīng xiá   shì liú zhū xuān yán xīn yuǎn   wèi shǐ xuān
guò méng liáng shí xìng   fán zān yīng fēi 宿 hǎo   wén shǐ qián yán
běi chuāng xià   mèng guī nán shān yuán bái yún cán yōu   qīng fēng kuì quán yuán
shí nián shǎng fèi   jiā jīn cún guà guān xiè cháo   xīng jià bié jūn mén
niàn qún   xuán tōng bǎi qīng chū xīn miè yáng yàn   jiàn zhàn míng
miè xīn fēi jǐn   qiú jiàn hòu shēng yīng jiāng zhù   xiū dào chéng míng