杂诗三十二首 其二十四

明代 李梦阳
匡山有老人,自称岩下公。绿发渥朱颜,皎若云间鸿。 往来骑白鹿,姿美精肉充。招我将从之,心阻难遽通。 流情复高翔,翩翩驾天风。夙昔思此人,寤言期与同。 感此重枉顾,德音常在衷。
kuāng shān yǒu lǎo rén   chēng yán xià gōng 绿 zhū yán jiǎo   ruò yún jiān hóng   鸿  
wǎng lái bái 鹿   姿 měi jīng ròu chōng zhāo jiāng cóng zhī xīn   nàn tōng    
liú qíng gāo xiáng   piān piān jià tiān fēng rén   yán tóng    
gǎn zhòng wǎng   yīn cháng zài zhōng