杂诗 其三

明代 王世贞
吾闻上古世,纯默澹玄始。太和渐以散,皇纲荡无纪。 皓皓白日内,昏风忽然起。生人无常遘,致福岂在已。 马以一鸣斥,凫以不鸣死。生者岂必鸣,鸣者岂不生。 所以贤达人,顺时复安贞。嗟彼倏与忽,无乃营神形。
wén shàng shì   chún dàn xuán shǐ tài jiàn sàn huáng   gāng dàng    
hào hào bái nèi   hūn fēng rán shēng rén cháng gòu zhì   zài    
míng chì   míng shēng zhě míng míng   zhě shēng    
suǒ xián rén   shùn shí ān zhēn jiē shū   nǎi yíng shén xíng