杂诗 其七

魏晋 陶渊明
日月不肯迟,四时相催迫。 寒风拂枯条,落叶掩长陌。 弱质与运颓,玄鬓早已白。 素标插人头,前途渐就窄。 家为逆旅舍,我如当去客。 去去欲何之?南山有旧宅。
yuè kěn chí   shí xiāng cuī
hán fēng tiáo   luò yǎn cháng
ruò zhì yùn tuí   xuán bìn zǎo bái
biāo chā rén tóu   qián jiàn jiù zhǎi
jiā wèi shè   dāng
zhī   nán shān yǒu jiù zhái