杂诗 其二

唐代 陈政
有客踵门来,云自天南至。喜是同乡人,殷勤问家事。 父母安高堂,兄弟乐田里。令我闻此言,欣然欲忘寐。 官舍春昼长,冲淡自成趣。良朋日往来,衷言以相语。 琴书既足乐,得丧亦何预。卓彼先民言,庶几永终誉。
yǒu zhǒng mén lái   yún tiān nán zhì shì tóng xiāng rén yīn   qín wèn jiā shì    
ān gāo táng   xiōng tián lìng wén yán xīn   rán wàng mèi    
guān shè chūn zhòu zhǎng   chōng dàn chéng liáng péng wǎng lái zhōng   yán xiāng    
qín shū   de sàng zhuó xiān mín yán shù   yǒng zhōng