杂诗 其二

魏晋 陶渊明
白日沦西阿[1],素月出东岭。 遥遥万里辉,荡荡空中景[2]。 风来入房户,夜中枕席冷。 气变悟时易,不眠知夕永。 欲言无予和[3],挥杯劝孤影[4]。 日月掷人去,有志不获骋[5]。 念此怀悲凄,终晓不能静。
bái lún 西 ā   [   1   ]   1], yuè chū dōng lǐng
yáo yáo wàn huī   dàng dàng kōng zhōng jǐng   [   2   ] 2]。
fēng lái fáng   zhōng zhěn lěng
biàn shí   mián zhī yǒng
yán   [   3   ]   3], huī bēi quàn   [   4   ] yǐng
yuè zhì rén   yǒu zhì huò chěng   [   5   ] 5]。
niàn huái 怀 bēi   zhōng xiǎo néng jìng