杂诗平韵 其十一

宋代 章甫
伊谁坐照擅如神,心镜莹然独至仁。不使迷来鱼目混,方知剖出蚌胎真。 松梅苦耐三冬冷,桃李争先二月春。多少清标羞自献,可无物色出风尘。
shuí zuò zhào shàn shén   xīn jìng yíng rán zhì rén shǐ 使 lái hùn fāng   zhī pōu chū bàng tāi zhēn    
sōng méi nài sān dōng lěng   táo zhēng xiān èr yuè chūn duō shǎo qīng biāo xiū xiàn   chū fēng chén