杂诗平韵 其十六

宋代 章甫
走世葫芦背上悬,踏空归去悔当年。诗书有味曾医俗,富贵无求便得仙。 洞口开封催雾散,山腰补缺看云连。祇今这个留何物,剩此文心未了缘。
zǒu shì bèi shàng xuán   kōng guī huǐ dāng nián shī shū yǒu wèi céng   guì qiú biàn 便 de xiān
dòng kǒu kāi fēng cuī sàn   shān yāo quē kàn yún lián jīn zhè liú   shèng wén xīn wèi liǎo yuán