杂诗平韵 其二十一

宋代 章甫
渔郎漏出武陵葩,流落人间第几家。浪说玉扃敲海上,空怀珠箔隔天涯。 谁人不种相思树,何处长开并蒂花。笑倚玉床娇醉舞,登台记否浣溪纱。
láng lòu chū líng   liú luò rén jiān jiā làng shuō jiōng qiāo hǎi shàng   kōng huái 怀 zhū tiān
shuí rén zhǒng xiāng shù   chǔ zhǎng kāi bìng huā xiào chuáng jiāo zuì   dēng tái fǒu huàn shā