杂诗

唐代 李白
白日与明月,昼夜尚不闲。况尔悠悠人,安得久世间。 传闻海水上,乃有蓬莱山。玉树生绿叶,灵仙每登攀。 一食驻玄发,再食留红颜。吾欲从此去,去之无时还。
bái míng yuè   zhòu shàng xián kuàng ěr yōu yōu rén   ān jiǔ shì jiān
chuán wén hǎi shuǐ shàng   nǎi yǒu péng lái shān shù shēng 绿   líng xiān měi dēng pān
shí zhù xuán   zài shí liú hóng yán cóng   zhī shí hái