杂诗

明代 李达
昨夜山中回,万事皆不理。四肢如风痹,骨节安得起。 中心如眢井,蔓草缠其里。日中尚谈笑,何得遽如此? 忆从山中来,篁竹围靡靡。萤火湿泥沼,候虫泣蓬藟。 以其境过清,所遇有山鬼。势运既见衰,嘲弄遂不止。 闻道光相照,此物辄远徙。当时掌中灯,岂亦不足恃? 或者本无事,漠然相终始。见灯故怒嗔,对我偏疾视。 此事既杳冥,此理谁能揆?夜梦转颠倒,多见儿时喜。
zuó shān zhōng huí   wàn shì jiē zhī fēng   jié ān
zhōng xīn yuān jǐng   màn cǎo chán zhōng shàng tán xiào   de  
cóng shān zhōng lái   huáng zhú wéi yíng huǒ shī 湿 zhǎo   hòu chóng péng lěi
jìng guò qīng   suǒ yǒu shān guǐ shì yùn jiàn shuāi   cháo nòng suì zhǐ
wén dào guāng xiāng zhào   zhé yuǎn dāng shí zhǎng zhōng dēng   shì  
huò zhě běn shì   rán xiāng zhōng shǐ jiàn dēng chēn   duì piān shì
shì yǎo míng   shuí néng kuí   mèng zhuǎn diān dào   duō jiàn ér shí