杂诗

唐代 庞蕴
未识龙宫莫说珠,识珠言说与君殊。 空拳只是婴儿信,岂得将来诳老夫。 万法从心起,心生万法生。法生同日了,来去在虚行。 寄语修道人,空生慎勿生。如能达此理,不动出深坑。 极目观前境,寂寞无一人。回头看后底,影亦不随身。 神识苟能无挂碍,廓周法界等虚空。 不假坐禅持戒律,超然解脱岂劳功。 日用事无别,惟吾自偶偕。头头非取舍,处处勿张乖。 朱紫谁为号,青山绝点埃。神通并妙用,运水及搬柴。 十方同聚会,个个学无为。此是选佛场,心空及第归。 焰水无鱼下底钩,觅鱼无处笑君愁。 可怜谷隐老禅伯,被唾如何见亦羞。
wèi shí lóng gōng shuō zhū   shí zhū yán shuō jūn shū
kōng quán zhǐ shì yīng ér xìn   de jiāng lái kuáng lǎo
wàn cóng xīn   xīn shēng wàn shēng shēng tóng le   lái zài xíng
xiū dào rén   kōng shēng shèn shēng néng   dòng chū shēn kēng
guān qián jìng   rén huí tóu kàn hòu   yǐng suí shēn
shén shí gǒu néng guà ài   kuò zhōu jiè děng kōng
jiǎ zuò chán chí jiè   chāo rán jiě tuō láo gōng
yòng shì bié   wéi ǒu xié tóu tóu fēi shě   chù chù zhāng guāi
zhū shuí wèi hào   qīng shān jué diǎn āi shén tōng bìng miào yòng   yùn shuǐ bān chái
shí fāng tóng huì   xué wéi shì xuǎn chǎng   xīn kōng guī
yàn shuǐ xià gōu   chǔ xiào jūn chóu
lián yǐn lǎo chán   bèi tuò jiàn xiū