杂诗

唐代 韩愈
古史散左右,诗书置后前。岂殊蠹书虫,生死文字间。 古道自愚蠢,古言自包缠。当今固殊古,谁与为欣欢。 独携无言子,共升昆仑颠。长风飘襟裾,遂起飞高圆。 下视禹九州,一尘集豪端。遨嬉未云几,下已亿万年。 向者夸夺子,万坟厌其巅。惜哉抱所见,白黑未及分。 慷慨为悲咤,泪如九河翻。指摘相告语,虽还今谁亲。 翩然下大荒,被发骑骐驎。
shǐ sàn zuǒ yòu   shī shū zhì hòu qián shū shū chóng   shēng wén jiān
dào chǔn   yán bāo chán dāng jīn shū   shuí wèi xīn huān
xié yán zi   gòng shēng kūn lún diān cháng fēng piāo jīn   suì fēi gāo yuán
xià shì jiǔ zhōu   chén háo duān áo wèi yún   xià 亿 wàn nián
xiàng zhě kuā duó   wàn fén yàn diān zāi bào suǒ jiàn   bái hēi wèi fēn
kāng kǎi wèi bēi zhà   lèi jiǔ fān zhǐ zhāi xiāng gào   suī hái jīn shuí qīn
piān rán xià huāng   bèi lín