杂曲歌辞·行路难

唐代 卢照邻
君不见长安城北渭桥边,枯木横槎卧古田。 昔日含红复含紫,常时留雾亦留烟。春景春风花似雪, 香车玉舆恒阗咽。若个游人不竞攀,若个倡家不来折。 倡家宝袜蛟龙帔,公子银鞍千万骑。黄莺一向花娇春, 两两三三将子戏。千尺长条百尺枝,丹桂青榆相蔽亏。 珊瑚叶上鸳鸯鸟,凤凰巢里雏鹓儿。巢倾枝折凤归去, 条枯叶落狂风吹。一朝零落无人问,万古摧残君讵知。 人生贵贱无终始,倏忽须臾难久恃。谁家能驻西山日, 谁家能堰东流水。汉家陵树满秦川,行来行去尽哀怜。 自昔公卿二千石,咸拟荣华一万年。不见朱唇将白貌, 惟闻素棘与黄泉。金貂有时须换酒,玉麈但摇莫计钱。 寄言坐客神仙署,一生一死交情处。苍龙阙下君不来, 白鹤山前我应去。云间海上邈难期,赤心会合在何时。 但愿尧年一百万,长作巢由也不辞。
jūn jiàn cháng ān chéng běi wèi qiáo biān   héng chá tián
hán hóng hán   cháng shí liú liú yān chūn jǐng chūn fēng huā xuě  
xiāng chē héng tián yàn ruò yóu rén jìng pān   ruò chàng jiā lái zhé
chàng jiā bǎo jiāo lóng pèi   gōng yín ān qiān wàn huáng yīng xiàng huā jiāo chūn  
liǎng liǎng sān sān jiāng zi qiān chǐ cháng tiáo bǎi chǐ zhī   dān guì qīng xiāng kuī
shān shàng yuān yāng niǎo   fèng huáng cháo chú yuān ér cháo qīng zhī zhé fèng guī  
tiáo luò kuáng fēng chuī zhāo líng luò rén wèn   wàn cuī cán jūn zhī
rén shēng guì jiàn zhōng shǐ   shū nán jiǔ shì shuí jiā néng zhù 西 shān  
shuí jiā néng yàn dōng liú shuǐ hàn jiā líng shù mǎn qín chuān   xíng lái xíng jìn āi lián
gōng qīng èr qiān dàn   xián róng huá wàn nián jiàn zhū chún jiāng bái mào  
wéi wén huáng quán jīn diāo yǒu shí huàn jiǔ   zhǔ dàn yáo qián
yán zuò shén xiān shǔ   shēng jiāo qing chù cāng lóng què xià jūn lái  
bái shān qián yīng yún jiān hǎi shàng miǎo nán   chì xīn huì zài shí
dàn yuàn yáo nián bǎi wàn   zhǎng zuò cháo yóu