蚤谒景灵宫闻子规

宋代 杨万里
帝里都无个里宽,苑深地禁到应难。 蔚然绿树去天近,上有子规啼月残。 便觉恍如还故里,不知闻处是长安。 野蔷薇发桐花落,孤负南溪老钓竿。
dōu kuān   yuàn shēn jìn dào yìng nán  
wèi rán 绿 shù tiān jìn   shàng yǒu guī yuè cán  
biàn 便 jué huǎng hái   zhī wén chù shì cháng ān  
qiáng wēi tóng huā luò   nán lǎo diào gān 竿