枣阳妇

清代 觉罗桂芳
侵晨过襄阳,扑面腥风吼。贼去但空村,孑遗靡鸡狗。 人肉缠草根,狼藉不速朽。流亡未敢归,满地饥乌走。 猛闻人呻吟,悲酸拙破牖。马挝启其门,中有垂死妇。 听妇哭致辞,欲语气先呕。噫昔初病时,问讯烦姑舅。 良人意殷勤,床前时执手。一朝闻寇至,骨肉分离陡。 各思全身命,弃我如敝帚。谁希盗贼怜,不死活亦苟。 恍惚十余日,水浆未入口。所恨不知饥,形气尚缠纠。 奋飞苦不能,残生岂持久。不愿赐良药,不愿分乾糗。 愿污腰间刀,游魂瘗荒阜。乾坤莽风尘,群盗恣芟蹂。 却愁乐死人,丧乱随时有。
qīn chén guò xiāng yáng   miàn xīng fēng hǒu zéi dàn kōng cūn   jié gǒu
rén ròu chán cǎo gēn   láng xiǔ liú wáng wèi gǎn guī   mǎn zǒu
měng wén rén shēn yín   bēi suān zhuō yǒu mén   zhōng yǒu chuí
tīng zhì   xiān ǒu chū bìng shí   wèn xùn fán jiù
liáng rén yīn qín   chuáng qián shí zhí shǒu zhāo wén kòu zhì   ròu fēn dǒu
quán shēn mìng   zhǒu shuí dào zéi lián   huó gǒu
huǎng shí   shuǐ jiāng wèi kǒu suǒ hèn zhī   xíng shàng chán jiū
fèn fēi néng   cán shēng chí jiǔ yuàn liáng yào   yuàn fēn qián qiǔ
yuàn yāo jiān dāo   yóu hún huāng qián kūn mǎng fēng chén   qún dào shān róu
què chóu rén   sāng luàn suí shí yǒu