早夏青龙寺致斋凭眺感物因书十四韵

唐代 权德舆
晓出文昌宫,憩兹青莲宇。洁斋奉明祀,凭览伤夐古。 秦为三月火,汉乃一抔土。诈力自湮沦,霸仪终莽卤。 中南横峻极,积翠泄云雨。首夏谅清和,芳阴接场圃。 仁祠閟严净,稽首洗灵府。虚室僧正禅,危梁燕初乳。 通庄走声利,结驷乃旁午。观化复何如,刳心信为愈。 盛时忽过量,弱质本无取。静永环中枢,益愧腰下组。 尘劳期抖擞,陟降聊俯偻。遗韵留壁间,凄然感东武。
xiǎo chū wén chāng gōng   qīng lián jié zhāi fèng míng   píng lǎn shāng xuàn
qín wèi sān yuè huǒ   hàn nǎi póu zhà yān lún   zhōng mǎng
zhōng nán héng jùn   cuì xiè yún shǒu xià liàng qīng   fāng yīn jiē cháng
rén yán jìng   shǒu líng shì sēng zhèng chán   wēi liáng yàn chū
tōng zhuāng zǒu shēng   jié nǎi bàng guān huà   xīn xìn wèi
shèng shí guò liàng   ruò zhì běn jìng yǒng huán zhōng shū   kuì yāo xià
chén láo dǒu sǒu   zhì jiàng liáo yùn liú jiān   rán gǎn dōng