早下江宁

唐代 钱起
暮天微雨散,凉吹片帆轻。云物高秋节,山川孤客情。 霜蘋留楚水,寒雁别吴城。宿浦有归梦,愁猿莫夜鸣。
tiān wēi sàn   liáng chuī piàn fān qīng yún gāo qiū jié   shān chuān qíng
shuāng píng liú chǔ shuǐ   hán yàn bié chéng 宿 yǒu guī mèng   chóu yuán míng