凿温岭

宋代 杨王休
黄山形势南如窝,四十馀里趋丹河。年年七月八月雨,稻田瀰涨漫风波。 异时都水使者至,东开铁场分水势。地绵力短功未成,尺一催归卒吞志。 旧画茫茫如弃井,百年遗恨如灰冷。我来吊古更穷源,并水沿流至温岭。 岭之首尾少低昂,如衡称物锱铢强。外即大海枕平麓,相去往往寻丈长。 天造地设巧乃尔,胡为弃此而取彼。兴废成否抑有时,不独今非古皆是。 此来经营烦令君,便有异议争云云。常情自古惮谋始,岂料疲秦终利秦。
huáng shān xíng shì nán   shí dān nián nián yuè yuè dào   tián zhǎng màn fēng    
shí dōu shuǐ shǐ 使 zhě zhì   dōng kāi tiě chǎng fēn shuǐ shì mián duǎn gōng wèi chéng chǐ   cuī guī tūn zhì    
jiù huà máng máng jǐng   bǎi nián hèn huī lěng lái diào gèng qióng yuán bìng   shuǐ yán liú 沿 zhì wēn lǐng    
lǐng zhī shǒu wěi shǎo áng   héng chēng zhū qiáng wài hǎi zhěn píng xiāng   wǎng wǎng xún zhàng zhǎng    
tiān zào shè qiǎo nǎi ěr   wéi ér xīng fèi chéng fǒu yǒu shí   jīn fēi jiē shì    
lái jīng yíng fán lìng jūn   biàn 便 yǒu zhēng yún yún cháng qíng dàn móu shǐ   liào qín zhōng qín