早睡

宋代 苏辙
老人如婴儿,起晏睡常早。 粗毡薄絮被,孤枕自媚好。 倒床作龟息,逡巡辄复觉。 隔门灯火明,仿佛闻语笑。 杯棬相劝酬,往往见讥诮。 披衣坐跏趺,衰老当自了。 室空窗亦虚,半夜明月到。 老卢下种法,从古无此妙。 根生花辄开,得者自不少。 要须海底行,更问药山老。
lǎo rén yīng ér   yàn shuì cháng zǎo  
zhān báo bèi   zhěn mèi hǎo  
dǎo chuáng zuò guī   qūn xún zhé jué  
mén dēng huǒ míng   fǎng 仿 wén xiào  
bēi quān xiāng quàn chóu   wǎng wǎng jiàn qiào  
zuò jiā   shuāi lǎo dāng le  
shì kōng chuāng   bàn míng yuè dào  
lǎo xià zhǒng   cóng miào  
gēn shēng huā zhé kāi   zhě shǎo  
yào hǎi xíng   gèng wèn yào shān lǎo