早秋望华清宫中树因以成咏(一作常衮诗)

唐代 卢纶
可怜云木丛,满禁碧濛濛。色润灵泉近,阴清辇路通。 玉坛标八桂,金井识双桐。交映凝寒露,相和起夜风。 数枝盘石上,几叶落云中。燕拂宜秋霁,蝉鸣觉昼空。 翠屏更隐见,珠缀共玲珑。雷雨生成早,樵苏禁令雄。 野藤高助绿,仙果迥呈红。惆怅缭垣暮,兹山闻暗蛩。
lián yún cóng   mǎn jìn méng méng rùn líng quán jìn   yīn qīng niǎn tōng
tán biāo guì   jīn jǐng shí shuāng tóng jiāo yìng níng hán   xiāng fēng
shù zhī pán shí shàng   luò yún zhōng yàn qiū   chán míng jué zhòu kōng
cuì píng gèng yǐn jiàn   zhū zhuì gòng líng lóng léi shēng chéng zǎo   qiáo jìn lìng xióng
téng gāo zhù 绿   xiān guǒ jiǒng chéng hóng chóu chàng liáo yuán   shān wén àn qióng