早秋书怀

唐代 李泂
高梧一叶坠凉天,宋玉悲秋泪洒然。霜拂楚山频见菊, 雨零溪树忽无蝉。虚村暮角催残日,近寺归僧寄野泉。 青鬓已缘多病镊,可堪风景促流年。
gāo zhuì liáng tiān   sòng bēi qiū lèi rán shuāng chǔ shān pín jiàn  
líng shù chán cūn jiǎo cuī cán   jìn guī sēng quán
qīng bìn yuán duō bìng niè   kān fēng jǐng liú nián